Phụ nữ hay hoang tưởng về đám cưới?

Bất kì một người phụ nữ nào trước khi lên xe hoa đều vẽ ra trong đầu mình một viễn cảnh, một khung trời mộng mơ, một cung điện nguy nga, nơi ấy xuất hiện một chàng hoàng tử và một cô công chúa trong bộ váy trắng lộng lẫy. Đó là ngày cưới của họ, ngày họ vu quy và trở thành vợ của người đàn ông mà họ yêu thương nhất.

Tôi cũng từng như vậy, đã từng mơ về đám cưới lung linh như trong cổ tích. Người ta lắm tiền nhiều của, đám cưới ở khách sạn 5 sao, cung điện nguy nga, đó là cổ tích. Còn tôi, dù ở nhà hàng bình dân, ở dưới quê hay ở đâu đó, cũng là hạnh phúc lắm rồi. Chỉ cần lấy được người tôi yêu, thế là đủ.

Ngày ấy với người phụ nữ mà nói, đó là ngày trọng đại, quan trọng nhất cuộc đời. Thế nên, phải làm mọi cách cho mình xinh đẹp và rạng rỡ. Tôi đã là cô dâu xinh đẹp nhất rồi, thế nên không còn gì mãn nguyện hơn nữa.

85788_20131127224602
Nhưng cái khoảnh khác chú rể tới đón dâu, khoảnh khắc tôi được anh dắt tay ra chào quan viên hai họ, bố mẹ, người thân, bạn bè, tôi lại cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Cố gắng nở nụ cười rạng rỡ, nhưng lòng tôi trống trải. Giờ phút tưởng như cổ tích này sẽ nhanh qua thôi, chỉ là thủ tục, chỉ là nghi lễ và hình thức để biến tôi từ con gái thành đàn bà, thành người vợ chăm chồng.

Sau giây phút ấy, tôi trở về nhà chồng. Nhìn mẹ mà tôi rơi nước mắt. Vậy là bao nhiêu năm nuôi dưỡng con gái khôn lớn trưởng thành, giờ mẹ giao toi cho ngườ khác. Nghĩ lại những tháng ngày được bên mẹ, làm nũng, tôi bỗng thấy nhớ cồn cào.

Tôi sẽ được sống bên người tôi yêu thương, nhưng chẳng thể nào sống trong tình yêu thương trọn vẹn vì phải xa mẹ.

Nhưng phải chấp nhận sự thật vì con gái là thế, gái lớn thì phải lấy chồng. Nếu cứ muốn bên mẹ mãi thì mẹ còn đau lòng hơn thế. Mẹ già rồi, mẹ cũng chỉ chờ ngày con gái đi lấy chồng, xây dựng gia đình với người đàn ông con yêu thì mẹ mới yên tâm. Thế nên, hạnh phúc của tôi cũng là khát khao hạnh phúc của mẹ.

60271_20131127224605

Tôi khóc òa, những giọt nước mắt cứ tuôn trào làm nhòe mắt, trôi hết phấn má trên mặt cô dâu. Ai cũng xúc động vì tôi khóc quá nhiều. Có lẽ, đó vừa là những giọt nước mắt vui mừng vừa là sự lưu luyến khi phải rời xa cha mẹ. Tôi đã tưởng tượng ra đủ cảnh, tôi làm cô dâu rạng rỡ, cười hạnh phúc, tay bắt mặt mừng với bạn bè rồi tung hoa cưới. Nhưng tất cả chỉ là thế. Tôi chỉ theo chồng về làm vợ, thực hiện trách nhiệm của người con dâu.

Rồi đây, tương lai sẽ ra sao, tôi sống như thế nào tôi còn chưa biết. Bao lo lắng trỗi dậy, tôi sợ quá, sợ không làm tròn được trách nhiệm cao cả này. Đó, con gái chỉ nghĩ được tới lúc làm đám cưới, còn sau đó ra sao, sống như thế nào là một chặng đường dài mà không ai nói trước được điều gì. Biết thế nhưng ai cũng vẫn phải đi con đường ấy, vẫn phải lấy chồng và mơ tưởng một tương lai hạnh phúc, một gia đình như cổ tích chỉ có tình yêu đôi lứa. Cứ hi vọng để vui sống vì chẳng ai đánh thuế ước mơ.

Hà Thanh (Eva/Depplus.vn)

  • Chia sẻ:

Bình luận

[fbcomments]